Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tế. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tế. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Alan Phan nói chuyện tiền

 http://cafebiz.vn/quan-tri/alan-phan-noi-chuyen-tien-2013022108250847ca57.chn

Với 43 năm kinh nghiệm kinh doanh tại Mỹ và Trung Quốc, việt kiều - Tiến sỹ Alan Phan đã có những câu chuyện khá thú vị xung quanh việc kiếm tiền và cách tìm niềm vui và sự nghiệp qua việc kiếm tiền...

Tiến sỹ Alan Phan Tiến sỹ Alan Phan

Câu chuyện thứ nhất: Trắng tay là lúc động não nhiều nhất

Trong 43 năm bươn chải cuộc sống với nhiều thăng trầm đã đưa tôi trải qua nhiều cung bậc cảm xúc. Không phải lúc nào tôi cũng có tiền. Thậm chí có những thời gian tôi trắng tay như hồi năm 1975, tôi cùng vợ con quay lại Mỹ lần 2 khi trong túi chỉ vẻn vẹn 400USD. Hay như năm 1983, tôi gần như mất hết vốn trong một dự án bất động sản, và tôi đã ra khỏi nhà chỉ với một valy quần áo!
Lúc đó, tôi không suy nghĩ nhiều về vấn đề mình đang đối diện mà luôn nghĩ tới con đường tôi sẽ phải đi trong tương lai. Mình không có gì thì phải bắt đầu ra sao. Tôi nhận thấy đó là những lúc tôi thường hăng hái và động não nhiều nhất với khát vọng vượt qua tình thế gay go này. Còn khi tôi có tiền có khi là là những lúc tôi hay buồn bã nhất vì cảm thấy cô đơn, buồn chán. Với tôi, hành trình vượt qua nghèo khó đôi khi còn lý thú hơn là sống để mua sắm. Vì thế, tôi luôn luôn tìm cách thay đổi mình để cho cuộc sống thú vị hơn, cũng như để tìm thấy sự đam mê của mình trong công việc.

Câu chuyện thứ hai: Từ chức vì muốn phiêu lưu
Từ 1/1/2013, tôi sẽ từ chức vị trí Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa. Viasa là một quỹ riêng tư của 3 gia đình thành lập từ 2002. Có thể nói doanh thu trong 10 năm hoạt động của Viasa không đến nỗi nào nhưng tôi nhận thấy bắt đầu đang có sự yếu kém đi vì lối quản trị bảo thủ và chiến thuật trọng sự an toàn, không thích hợp lắm trong một môi trường nhiều thay đổi và cần sáng tạo. Bên cạnh đó, Virus của căn bệnh “làm vừa đủ để khỏi bị đuổi” đã lan truyền nặng và mục tiêu vì doanh thu hay lợi nhuận đã bị bỏ sót để chăm chú vào lợi ích cá nhân.
Tất cả những điều đó đã dập tắt niềm đam mê, hưng phấn của tôi như lúc đầu ở đây và nó đã khiến tôi quyết định chuyển hướng. Hơn nữa, việc lựa chọn thời điểm thay đổi là rất quan trọng. Sớm hay muộn vài tháng cũng có thể làm mất cơ hội kiếm tiền. Tôi nhìn năm 2013 là sự khởi đầu của một hành trình mới với những cuộc phiêu lưu, khám phá đầy thú vị…
Câu chuyện thứ ba: Thụ động và lười biếng sẽ “trói” giới trẻ Việt Nam
Tôi đã nói rất nhiều với các bạn trẻ ngày hôm nay về một hình ảnh: Trong một thân xác con người, phần từ cổ xuống dưới là thể hiện những cơ bắp. Những người sử dụng cơ bắp này để kiếm tiền thì giỏi nhất ở nước Mỹ cũng chỉ kiếm được khoảng 20-25USD/giờ. Trong khi đó, phần từ cổ trở lên là trí tuệ thì dường như là vô giới hạn. Đó mới là tài sản mềm, là giá trị thực sự mà tôi muốn các bạn trẻ ngày nay hướng tới để thích nghi với một nền kinh tế đang vận chuyển theo hướng dựa trên tri thức, chứ không phải dựa trên những tài sản cứng.
Nhân đây tôi cũng chia sẻ một thực tế rằng các bạn trẻ Việt Nam lớn lên trong một xã hội tương đối khép kín, tư duy khó chấp nhận những gì mới mẻ, những gì có thể nói là thách thức đối với những suy nghĩ cổ truyền. Họ đóng mình trong một cái hộp và cứ loay hoay trong đó không thoát ra được. Tôi luôn nhắc thế hệ này phải nghĩ những gì đang diễn biến ngoài cái hộp. Bên cạnh đó, người trẻ Việt Nam khá thụ động, có thể nói là lười biếng, ngay cả khi so sánh với các láng giềng ASEAN.
Tôi đi dạy ở nhiều nơi và thấy sinh viên Châu Á nói chung thụ động, không muốn động não nhiều để đi tìm tài liệu, góc cạnh, tư duy…. Đa số các sinh viên ở bên Mỹ thích đọc, lúc nào trên tay cũng có quyển sách hay máy tính thì sinh viên Việt Nam có vẻ là thích cà phê, tán gẫu…
Câu chuyện thứ tư: Con 14 tuổi cho đi làm để kiếm tiền mua xe hơi
Ở nước ngoài, bố mẹ để con cái tự tư duy về cách suy nghĩ, tìm học. Do đó, những đứa nào cảm thấy thích thú trong việc kiếm tiền thì có thể kinh doanh rất sớm. Còn những đứa khác thì cũng tự lập hơn so với những bạn cùng trang lứa ở Việt Nam.
Ví dụ, khi con trai tôi lên 14 tuổi, nó ước mơ có một chiếc ô tô cho riêng mình. Dĩ nhiên, tôi có thể sẵn sàng mua cho con một chiếc xe. Nhưng dù mới 14 tuổi, cậu ta đã thực hiện một kế hoạch rất nghiêm túc, đó là buổi sáng đi bán báo, buổi chiều đi làm nhân công quét dọn trong một siêu thị. Sau 2 năm, thằng bé đã dành đủ tiền mua lại chiếc xe Mustang cũ với giá 5.000USD vừa đúng thời gian cậu ta đủ tuổi để lái xe ở Mỹ (16 tuổi). Số tiền này dù không lớn …nhưng thằng bé rất quý trọng chiếc xe đầu đời vì đây là tiền mồ hôi nước mắt mà nó tự kiếm được. Đó là tinh thần của những đứa trẻ được ảnh hưởng từ nền giáo dục Âu Mỹ, tự do và tự lập.
Câu chuyện thứ năm: Kiếm tiền mà không nghĩ đến tiền
Để kiếm tiền, theo tôi, giới trẻ hãy quên chuyện nghĩ đến tiền mà thay vào đó là hãy nghĩ tới công việc của mình cùng với sự đam mê, nhiệt huyết cho công việc đó. Đến lúc nào anh đã làm được một việc gì thành công, một việc gì giỏi, hoặc một kiến thức chuyên sâu ở bất cứ ngành gì thì tiền sẽ tự tìm tới. Hãy tạo ra những thành quả tốt nhất bằng tất cả những kỹ năng có thể.
Sau cùng là giữ niềm tin vào chiến thắng. Tiếp tục thẳng tiến, đừng sợ sệt hay rụt rè. Chúng ta còn cả một thế giới mới để chinh phục.
Theo Lan Hương

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

SAY NO TO "MADE IN CHINA" ! (2)


 Hoan hô loạt 3 bài của Người Lao Động về tẩy chay hàng Tàu Cộng từ thực phẩm đến công nghệ tin học. Còn bài về dùng thức ăn để tái chế lại thành món ăn cho thực khách cho thấy kiểu cách làm ăn của tụi Tàu từ trong nước tụi nó ra cho tới nước khác. Doanh nhân Tàu chỉ biết có tiền thôi, ở đâu cũng vậy, thời nào cũng vậy.
     NP

Ngó lơ hàng Trung Quốc

 http://nld.com.vn/20130206103432169p0c1014/ngo-lo-hang-trung-quoc.htm
Thứ Tư, 06/02/2013 22:42

Tết năm nay, lần đầu tiên, hầu hết các mặt hàng tiêu dùng, thực phẩm của Trung Quốc bị người tiêu dùng quay lưng, thậm chí tẩy chay

Sau hàng loạt cảnh báo về chất lượng hàng hóa Trung Quốc (TQ), người tiêu dùng dần quay lưng với các sản phẩm có xuất xứ từ nước này. Xu hướng chê hàng TQ càng thể hiện rõ trong những ngày cận Tết – thời điểm mà những năm trước, hàng loại này bán đắt như tôm tươi.
Không có chỗ!
Từ mấy tháng nay, lượng hàng TQ về chợ đầu mối TPHCM giảm dần và ngày càng giảm sâu. Đến thời điểm này, dù cận Tết nhưng lượng hàng TQ về chợ thấp kỷ lục: giảm đến 30% - 40% so với trước đây.
Rất ít người tiêu dùng chọn mua trái cây Trung Quốc. Ảnh: HỒNG THÚY
Nếu trước đây, rau củ TQ chiếm 10% -20% tổng lượng hàng về chợ, trái cây TQ chiếm 30% lượng trái cây ngoại thì hiện tại, mỗi đêm chỉ khoảng 100-110 tấn rau củ TQ về chợ (chiếm 7% - 8% tổng lượng rau củ, trái cây giảm chỉ còn 20%. Dù vậy, sức mua những mặt hàng này vẫn rất thấp.

Bà Nguyễn Thanh Hà, Phó Giám đốc Công ty Quản lý và Kinh doanh chợ đầu mối nông sản Thủ Đức - TPHCM, cho biết dịp Tết, trái cây TQ có bom, lê, cam, dưa kim cô nương, dưa Tân Cương, dưa lưới, hồng khô, lựu... Trong khi nhiều loại trái cây Việt Nam bắt đầu nhích giá từ tuần trước thì hàng TQ vẫn không tăng và bán rất chậm.
Tại chợ đầu mối Bình Tây (quận 6 - TPHCM) - nơi tập trung các mặt hàng thực phẩm, bánh kẹo TQ - tình hình diễn ra cũng tương tự. Từ đầu tháng 1-2013, tiểu thương rục rịch nhận chào mẫu, nhập hàng bán Tết nhưng không có chỗ cho hàng TQ. Theo bà Ứng Thị Liên, trưởng ngành hàng bánh kẹo, năm nay, bánh mứt, kẹo TQ  rất khó bán. Tết năm nay, buôn bán khó khăn, tiểu thương không dám mạo hiểm nhập hàng TQ vì lỡ bị phát hiện, lập biên bản tịch thu hoặc tiêu thụ không trôi thì khổ. Theo ghi nhận của chúng tôi, nếu như thời điểm năm 2007-2008, tỉ lệ bánh kẹo TQ - nội địa khoảng 40% - 60% thì nay, hàng TQ chỉ còn khoảng 10%.
Bán hàng Trung Quốc “cho vui”
Không chỉ tiểu thương chợ đầu mối giảm nhập hàng TQ mà các siêu thị cũng hạn chế bán hàng này. Tại các siêu thị Co.opmart, BigC…, hàng Việt Nam đã chiếm đến 90%. Ông Nguyễn Thành Nhân, Phó Tổng Giám đốc Saigon Co.op, cho biết siêu thị này cam kết không bán thực phẩm TQ. Hai năm nay, Co.opmart đã ngưng bán trái cây TQ mà chủ yếu phân phối hàng nội địa (chiếm 90% - 95%) và một số loại trái cây nhập từ Mỹ, New Zealand, Úc…
“Chủ trương của chúng tôi là không bán hàng không  bảo đảm chất lượng. Cuối năm 2012, gà dai, gà thải loại từ TQ, Hàn Quốc nhập về nhiều, các hệ thống siêu thị khác bán rất chạy, khách hàng thắc mắc vì sao Co.op không bán nhưng chúng tôi vẫn kiên quyết không nhập hàng này vì không yên tâm về chất lượng” - ông Nhân nói.
Tại các hệ thống BigC, Lotte Mart…, trái cây, thực phẩm TQ chiếm tỉ lệ rất nhỏ và được kiểm soát nghiêm ngặt về chứng từ nguồn gốc, an toàn vệ sinh thực phẩm.
Tại các chợ ở TPHCM như Vườn Chuối (quận 3), An Đông (quận 5), Thị Nghè (Bình Thạnh)…, trái cây TQ bày bán lẫn với trái cây nội và hàng nhập từ New Zealand, Úc. Tuy nhiên, các tiểu thương cho biết chủ yếu bày hàng  TQ “cho vui” chứ ít ai mua.  Với mặt hàng bánh kẹo, thực phẩm, tình trạng tương tự cũng diễn ra. “Khách đi chợ, lựa hàng, câu đầu tiên hỏi là “hàng này của Việt Nam hay TQ sản xuất?” rồi mới nhìn tới nhãn mác, hỏi giá, ăn thử. Hàng nào không có nhãn mác rõ ràng thì rất khó bán” - một tiểu thương bán bánh mứt ở chợ An Đông cho hay.
Không chỉ chê hàng TQ, nhiều người tiêu dùng còn tẩy chay hàng không nhãn mác, bao bì, không  bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm.
Phải dạt về vùng ven
Không tiêu thụ được ở nội thành, các siêu thị, cửa hàng lớn nên bánh kẹo, thực phẩm, trái cây, rau củ TQ chủ yếu đổ về các chợ vùng ven, chợ tự phát, hàng gánh lề đường và các tỉnh. Xung quanh chợ Nhị Thiên Đường (quận 8 - TPHCM), trái cây TQ được đổ đống bán quanh năm, mùa nào trái nấy và người mua tấp nập. Nhiều công nhân lao động, người có thu nhập thấp…, dù biết hàng TQ có nguy cơ chứa nhiều chất độc hại, không an toàn cho sức khỏe nhưng vẫn bấm bụng mua vì giá rẻ.
ĐÔNG NGHI 

Vi phạm chủ quyền, bị tẩy chay

 http://nld.com.vn/20130206090123999p0c1038/vi-pham-chu-quyen-bi-tay-chay.htm
Thứ Tư, 06/02/2013 21:40

Game Chinh Đồ, trang mạng Baidu Trà đá quán... và mới đây nhất là WeChat - ứng dụng chat, nhắn tin, đàm thoại miễn phí trên di động do Công ty Tencent của Trung Quốc cung cấp - đã bị người dùng Việt Nam phản ứng dữ dội


Ứng dụng chat, nhắn tin, đàm thoại miễn phí trên di động có tên WeChat phiên bản tiếng Việt đã cung cấp dữ liệu bản đồ Việt Nam nhưng cố tình ẩn thông tin về 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, trong khi lại đưa bản đồ “đường lưỡi bò” của Trung Quốc vào phiên bản tiếng Trung. Điều này đã khiến người dùng Việt Nam hết sức bức xúc trong những ngày gần đây.
Nguy cơ tiềm ẩn
Hàng loạt người dùng Việt Nam trên các diễn đàn, mạng xã hội, nhất là các bạn trẻ, đã bày tỏ phản ứng bằng cách kêu gọi tẩy chay, không sử dụng WeChat. Đông đảo người dùng cũng yêu cầu các cơ quan chức năng phải xử lý hành vi vi phạm chủ quyền Việt Nam.
Cộng đồng mạng và người dùng di động Việt Nam kêu gọi tẩy chay WeChat trên nhiều mạng xã hội
Mới đây, WeChat Việt Nam đã phát đi một thông cáo báo chí khẳng định việc ứng dụng này ẩn thông tin về 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam trên bản đồ là “không đúng sự thật”. WeChat cho rằng họ luôn tôn trọng tính chính xác của bản đồ thế giới và vẫn hiển thị tên của 2 quần đảo Việt Nam trên biển Đông.
WeChat lý giải bản đồ hiện nay mà ứng dụng này đang dùng là do Google cung cấp; rằng người sử dụng có thể kiểm tra thông tin bằng cách đăng nhập WeChat, chọn tab “Location - vị trí” và sử dụng chức năng “Zoom - phóng to”. Khi đó, 2 quần đảo của Việt Nam dưới tên quốc tế “Paracel Islands - Hoàng Sa” và “Spartly Islands - Trường Sa” sẽ được tìm thấy trên màn hình.
Theo đại diện nhà cung cấp WeChat, việc này đã được thử nghiệm trên một số tài khoản của người dùng tại Việt Nam và được xác nhận là chính xác. Tuy nhiên, WeChat lại không giải thích về hình ảnh bản đồ “đường lưỡi bò” trong phiên bản tiếng Trung của ứng dụng này.
Trước đó, cuối năm 2012, phát biểu tại hội nghị triển khai nhiệm vụ năm 2013 của Bộ Thông tin - Truyền thông, ông Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Viettel, cho biết các dịch vụ OTT (Over the top content) giúp nhắn tin, gọi điện thoại miễn phí qua mạng WiFi, 3G như Viber, WhatsApp, WeChat… là nguy cơ tiềm ẩn đối với các doanh nghiệp viễn thông. Các dịch vụ này lại đang được cung cấp miễn phí trên mạng bởi những công ty nước ngoài, để từ đó kinh doanh nhiều dịch vụ khác ngoài viễn thông.
Theo ông Hùng, các cuộc gọi, tin nhắn miễn phí qua mạng WiFi, 3G này sẽ rất khó quản lý về mặt an ninh. Ông Phạm Hồng Hải, Cục trưởng Cục Viễn thông Bộ Thông tin - Truyền thông, cho biết sắp tới, cục sẽ tổ chức hội thảo để đưa ra chính sách quản lý phù hợp với các dịch vụ nêu trên.
Đâu chỉ WeChat!
Vào tháng 7-2012, trang mạng Baidu Trà đá quán của Baidu Trung Quốc đã bị cộng đồng mạng Việt Nam lên án dữ dội. Nhiều nghi vấn xung quanh các dịch vụ của Baidu tại Việt Nam đã được dư luận yêu cầu làm rõ. Sau đó, bất chấp dư luận phản ứng, Baidu vẫn âm thầm cung cấp thêm rất nhiều dịch vụ khác trên mạng internet Việt Nam nhưng không thông tin gì về giấy phép hoạt động. Nhiều chuyên gia bảo mật mạng sau khi phân tích các sản phẩm của Baidu tại Việt Nam đã cảnh báo mức độ nguy hiểm cao với người dùng nếu sử dụng các sản phẩm này.
Tiếp đó, cuối năm 2012, Cục Quản lý Phát thanh, Truyền hình và Thông tin điện tử Bộ Thông tin - Truyền thông đã ban hành Quyết định 18/QĐ-PTTH&TTĐT về việc thu hồi quyết định phê duyệt nội dung, kịch bản trò chơi trực tuyến Chinh Đồ. Lý do là trò chơi trực tuyến này phát hành không đúng với nội dung, kịch bản đã được phê duyệt, vi phạm các quy định hiện hành của pháp luật Việt Nam.
Quyết định 18/QĐ-PTTH&TTĐT được đưa ra sau khi nhiều người chơi game phát hiện trong trò chơi Chinh Đồ có bản đồ “đường lưỡi bò”. Bản đồ này do công ty sản xuất game Chinh Đồ của Trung Quốc tự ý chèn vào và đã bị cộng đồng mạng Việt Nam phản đối dữ dội.
Những sự việc nêu trên cho thấy người dùng trong nước luôn tẩy chay quyết liệt các sản phẩm số thể hiện sự vi phạm chủ quyền Việt Nam. “Những sản phẩm này còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ gây hại cho người dùng. Do vậy, các cơ quan chức năng cần kiểm soát và sớm xử lý dứt khoát” - nhiều người đề xuất. 
Mỹ, Anh từng cảnh báo WeChat
Đầu năm 2012, Lầu Năm Góc đã từng đưa ra một báo cáo khẳng định rằng WeChat “có mối quan hệ chặt chẽ với quân đội Trung Quốc”. Chủ tịch Ủy ban Tình báo Trung ương Mỹ, ông Mike Rogers, nhận xét “có những mối quan ngại sâu sắc về an ninh quốc gia” đối với WeChat.
Trong khi đó, Adam Segal, một chuyên gia về lĩnh vực an ninh mạng tại Hội đồng Quan hệ đối ngoại (CFR) của Chính phủ Anh, cũng cho rằng WeChat là một trong những dịch vụ tiềm tàng nguy cơ lỗ hổng an ninh mà “đối phương có thể lợi dụng để khai thác, thu thập thông tin tình báo”.

CHÁNH TRUNG

Trung Quốc: "Úm ba la" đồ thừa thành súp thơm ngon

 http://nld.com.vn/2013020510233266p0c1050/trung-quoc-um-ba-la-do-thua-thanh-sup-thom-ngon.htm
Thứ Ba, 05/02/2013 10:59

(NLĐO) - Một bà chủ quán lẩu ở Trung Quốc đã bị bắt sau khi "thử nghiệm" phương pháp sử dụng dầu trong nước lẩu thừa để nấu thành món ăn mới cho thực khách, Tòa án quận Huangpu ngày 4-2 cho biết.


Món lẩu được ưa chuộng ở Trung Quốc trong mùa lạnh. Ảnh: Shanghaidaily
Zheng Pin (38 tuổi) là bà chủ nhà hàng Fula Hotpot ở trung tâm khu buôn bán đường Yandang, Thượng Hải cùng cháu trai đầu bếp của mình bị buộc tội chế biến súp từ dầu thải và nước lẩu thừa độc hại.
Theo cáo trạng, Zheng yêu cầu các nhân viên phục vụ đổ tất cả nước lẩu thừa vào xô nhựa. Sau đó, Zheng lọc dầu ra để tái sử dụng và cho phần nước lẩu vào một xô không gỉ. Số nước súp này được chuyển đến nhà hàng Dingla Hotpot do chồng bà đứng tên.

Được biết, nhà hàng này dùng súp thải từ giữa tháng Sáu đến tháng Bảy năm ngoái. Các công tố viên cho biết Zheng đã gởi đi khoảng 15 kg nước súp mỗi ngày.

Cháu trai của Zheng có nhiệm vụ tái chế nước súp thải bằng cách rất đơn giản: Đun sôi nước lẩu thừa, trộn hành, tỏi, hạt tiêu, ớt, mỳ chính.... để biến nước lẩu thừa thành món súp mới.

Nước lẩu này sau đó sẽ được gởi trả về nhà hàng Fula Hotpot để phục vụ thực khách - những người không hề biết về quy trình “ma giáo” đằng sau nồi lẩu.

Đứng trước tòa, Zheng nói: "Đầu bếp nói rằng đó là một thực tế phổ biến trong ngành công nghiệp lẩu vì nước súp sẽ có mùi vị thơm hơn, ngon hơn”.
Một nhà hàng trên phố Yandang, Thượng Hải. Ảnh: flickr.com

Người phụ nữ này cho biết những năm gần đây, nhà hàng kinh doanh ế ẩm nên bà ta muốn làm món súp ngon hơn để thu hút khách hàng. Zheng cũng thừa nhận việc dùng nước lẩu thải có thể giúp cắt giảm chi phí và tăng lợi nhuận.

Nhà hàng đóng cửa vào ngày 12-7 năm ngoái sau khi Cơ quan Quản lý thực phẩm và dược phẩm quận Huangpu phanh phui vụ việc bằng một video quay toàn bộ quá trình vi phạm.

Cả Zheng và người cháu đầu bếp của bà này bị bắt giữ vào ngày 15-7, riêng người chồng thoát tội vì không đủ bằng chứng cho thấy ông này biết được việc vợ và cháu trai làm.

Theo Luật hình sự Trung Quốc, những người sản xuất và buôn bán thực phẩm độc hại có thể phải đối mặt với án tù lên đến 5 năm và bị phạt tiền.

Lê Thoa (Theo Nhật Báo Thượng Hải)

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

ALAN PHAN: Nguy và Cơ

Link gốc: http://www.gocnhinalan.com/blog-cua-alan-va-bca/nguy.html
BLOG CỦA ALAN NGÀY THỨ SÁU 11/1/2013
Một lập luận tôi nghe khá thường xuyên trong những lúc trà dư tửu hậu gần đây. Đó là tình hình suy thoái, nguy hiểm của chúng ta chứa nhiều “cơ hội tiềm năng” cho những doanh nghiệp biết nắm bắt và thích ứng. Thậm chí, một vài chuyên gia còn viết bài về “cơ may” của Việt Nam trong cơn khủng hoảng này.
 
Ai cũng đều đưa ra một minh chứng là từ ngàn xưa, chữ Trung Quốc đã ghi rõ “cơ” nằm giữa “nguy”. Những đầu óc đình đám nhất của chúng ta luôn giả định là các tổ tiên Tàu đã nói thế thì đây là chân lý rồi. Phận con cái phải nghe theo thôi. Thậm chí, một đại học giả còn nhắc chúng ta phải mang ơn mẫu quốc về cơm áo cũng như văn hóa đến đời đời con cháu sau này.
Ai cũng công nhận đi tìm “cơ” giữa “nguy” là một thái độ tich cực và sáng tạo. Hành động thể hiện một tư duy dựa trên niềm tin của tuổi trẻ, bất chấp những thất vọng của tình thế.

Tuy nhiên, khi sự lạc quan trở nên mù lòa và mất đi logic hay khoa học, “cơ” trong “nguy” trở thành một trò tuyên truyền dựng lên bởi các chánh trị gia để đa số người dân quên đi một thực tế khá bẽ bàng. Không có “cơ” nào cho một nền kinh tế mà phí quản lý cao hơn 42% GDP (mỗi đơn vị phải chi ra 42 xu mỗi đồng cho giá thành, chưa tính đến cac phí tổn sản xuất hay tài chánh khác). Không có “cơ” nào cho một hệ thống tài chánh mà 63% đầu tư chạy vào bong bong bất động sản và nguy cơ nợ xấu có thể vượt qua 38% GDP. Không có “cơ” nào cho một cơ chế mà 68% đầu tư bị các doanh nghiệp nhà nước chiếm lĩnh theo lối kinh doanh OPM.
Bao giờ thì chúng ta hiểu ra rằng “cơ” đã đi mất từ lâu. Chỉ còn “nguy” và “nguy”.
Alan Phan

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

Alan Phan: Chuyện nhỏ hay lớn?

Link: http://www.gocnhinalan.com/blog-cua-alan-va-bca/chuyn-nh-hay-ln.html

BLOG CỦA ALAN NGÀY THỨ BA 8/1/2013
Theo RFA Online, Trung Quốc đang bắt đầu thảo luận với các đảng không Cộng Sản cũng như đã phát động một chiến dịch PR mới về hình ảnh cho các tân lãnh tụ. Không một phân tích gia chính trị nào lại ngây thơ cho rằng Tập Cận Bình sắp là một Boris Yeltsin của Trung Quốc; nhưng lịch sử cũng đầy những bất ngờ thú vị mà ít người có thể dự đoán chính xác. Tuy nhiên, những dấu hiệu nhỏ nhoi này có thể là một “dạo khúc” cho một bài trường ca thay đổi cả lịch sử nhân loại. Khi Đặng Tiểu Bình quay lại Bắc Kinh và tụ họp đàn em để lật đổ “tứ nhân bang” do vợ Mao Trạch Đông cầm đầu, ít người có thể mường tượng một biển dâu cho xã hội Trung Quốc chỉ 10 năm sau đó.
Tình thế tuyệt vọng về kinh tế đã đưa Gorbachev lên nắm quyền để đế chế Xô Viết “tự diễn biến” vào 1989. Lần này, nhiều người tiên đoán mâu thuẫn và bất ổn xã hội sẽ buộc các tân lãnh tụ Trung Quốc phải hay đổi sâu xa cơ chế chánh trị để kinh tế tiếp tục khởi sắc và thỏa mãn nhu cầu an sinh của lớp trẻ. Thực ra, ngoài một vỏ bọc dưới danh nghĩa “xã hội chủ nghĩa dân tộc” để tiếp tục nắm quyền, đảng cộng sản Trung Quốc đang điều hành một nền kinh tế “tư bản’hơn cả đàn anh Mỹ. Chỉ khác một chỗ là “tư bản thân hữu tập quyền của thiểu số” thay vì “tư bản thị trường cho đại chúng”. Sự cách biệt này không sâu rộng lắm và tôi cho rằng 2 nhiệm kỳ của Tập Cận Bình có thể lấp đi đến 70 phần trăm hố ngăn.
Nhiều người nghĩ là tôi bi quan thái quá khi đánh giá tương lai của nền kinh tế Việt. Thực ra, tôi đang rất lạc quan. Chu kỳ của lịch sử sắp đi vào một cơn lốc mới và tôi hy vọng là những dấu hiệu từ Trung Quốc cho thấy một vận chuyển “lớn” của tình hình châu Á. Vở kịch cũ quá dở và màn sắp hạ vì khán giả đã bỏ đi gần hết. Tôi sẽ nán lại đây ít lâu đợi màn kịch mới. Hy vọng các diễn viên, kịch bản và đạo diễn mới sẽ cống hiến một tác phẩm “ngon lành” hơn.
Alan Phan

Bài của RFA Online:
Chính trường Trung Quốc đang báo hiệu những chuyển thay lớn. Tân lãnh tụ Tập Cận Bình vừa mới tuyên bố rằng đảng Cộng sản sẵn sàng và cam kết sẽ làm việc chung với các đảng phái khác, theo tinh thần đa đảng, đồng thời ủng hộ ý kiến để các đảng khác (không phải Cộng sản) giữ một vai trò quan trọng trong chính quyền.
          Bản tin của Tân Hoa Xã nói là ông Tập hứa hẹn và cam kết tham khảo ý kiến cũng như lắng nghe các đề nghị từ các đảng phái khác với mục tiêu để đảng Cộng sản có thể phục vụ dân chúng hữu hiệu hơn.
          Ngay sau khi lên nắm quyền tối thượng với vai trò Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước và Chủ tịch quân ủy trung ương, ông Tập đã tiếp kiến các tân lãnh tụ của 8 đảng ngoài Cộng sản. Điều đặc biệt là 8 đảng phái này đều là những người hết lòng ủng hộ đảng Cộng sản, và được nhà nước cấp phép hoạt động công khai.
          Ở một động thái khác, ông Tập cùng thế hệ lãnh đạo mới của Trung Quốc đang muốn cải thiện, tạo dựng một hình ảnh khác theo hướng gần gũi, thân thiện với người dân.
          Hình chụp các nhà lãnh đạo trong Ban thường vụ Bộ Chính trị đầy quyền lực của Trung Quốc được đưa trên các mặt báo những ngày gần đây rõ ràng nhằm tạo dựng một hình ảnh khác theo hướng thân thiện với dân chúng.
          Đó là bức ảnh ông Tập Cận Bình, nhân vật đứng đầu, người quyền lực nhất Trung Quốc bình dị đèo con gái thư thái trên một chiếc xe đạp.
          Đó là bức ảnh Thủ tướng Lý Khắc Cường, nhân vật quyền lực thứ hai trong Bộ Chính trị, người được mô tả là một nhân vật biết “đặt nhân dân lên trên hết” ngồi xổm nở nụ cười tự nhiên thoải mái một cách thân thiện bên những lão nông mình trần cạnh bức tường gạch nham nhở. Rồi những cảnh ông Lý đang bắt tay các thợ mỏ và ăn mì ăn liền khi kiểm tra công tác cứu hộ thảm họa… (theo BBC)
 
 
            Trước đó không lâu, Trung Quốc cũng đã ban hành một sắc lệnh “không hoa, không quà, không thảm đỏ cho lãnh đạo”. Băngrôn, thảm đỏ, hoa, phong tỏa đường phố, tặng quà kỷ niệm trong các chuyến thăm của lãnh đạo… sẽ nằm trong danh sách bị hạn chế. Các quan chức quân đội cũng buộc phải nói “không” với các loại rượu đắt tiền và tiệc tùng xa hoa. Thay vào đó, họ sẽ buộc phải dùng các bữa ăn tự chọn đơn giản, bình dân. Vừa mới tháng 7/2012, Trung Quốc đã ra lệnh cấm đưa món súp vi cá mập vào các bữa tiệc chiêu đãi quan chức.
          Theo bản qui định “15 điều” do chính quyền thủ đô Bắc Kinh ban hành yêu cầu quan chức lãnh đạo phải hạn chế các hội nghị tốn kém, giảm số người tháp tùng, đơn giản hóa việc tiếp đón. Dẹp bỏ các bài báo ca tụng lãnh đạo hoặc đưa tin về các buổi triển lãm, cắt băng khánh thành và các hoạt động, nghi lễ khác. Thậm chí còn qui định rất cụ thể, khắt khe rằng một bản tin quan trọng không vượt quá 800 chữ, thời gian phát sóng trên truyền hình không được vượt quá 1 phút.

Càng làm càng lỗ!

Người ta hay lấy các lý do này lý do kia để giữ lợi ích cục bộ. Chứ nếu xác định lợi ích tối thượng là lợi ích quốc gia và lợi ích của nông dân, lực lượng chiếm gần 70% dân số của nước ta thì sẽ làm được, GS Võ Tòng Xuân nói về xuất khẩu lúa gạo.
Thưa giáo sư, năm 2012, kết quả chung của SXNN nước ta đạt giá trị rất lớn, nhất là xuất khẩu. Song ngôi vị xuất khẩu gạo số 1 thế giới năm trước của Việt Nam đã rơi vào tay Ấn Độ. Giáo sư có quan tâm tới điều này không?
GS Võ Tòng Xuân: Ngôi vị số 1 hay số 2 không phải là vấn đề gì lớn cả đâu. Vấn đề lớn là làm sao cho người trồng lúa nói riêng và người nông dân có thu nhập cao. Thái Lan là cường quốc xuất khẩu gạo số 1 trước ta từ lâu. Nhưng họ đâu cần quan tâm ngôi vị này làm gì. Năm ngoái họ nâng giá lúa cho nông dân lên 50%. Nông dân Thái được lợi nhuận cao, rất vui mừng. Tôi theo dõi kết quả thăm dò tín nhiệm bà Thủ tướng Thái hồi sáng nay trên báo của họ công bố, thấy tỷ lệ ủng hộ của người dân Thái rất cao. Cử tri Thái đánh giá cao chính sách nâng giá lúa gạo dù có nhiều tổ chức, doanh nghiệp phản đối. Tất nhiên Chính phủ Thái phải "nghiêng" về nhân dân hơn chứ!
Lúc chính phủ Thái công bố nâng giá lúc gạo 50%, tôi đã đề nghị Việt Nam cần nâng theo họ vì 2 quốc gia Việt Nam và Thái Lan chiếm thị phần rất lớn. Cả 2 cùng đồng lòng sẽ có lợi cho nông dân 2 nước. Năm ngoái, ta giành được ngôi vị xuất khẩu số 1 trong tình thế người Thái nâng giá bán để bảo vệ lợi ích cho nông dân của họ.
Vin lí do
Nhưng ngoài Việt Nam và Thái Lan, thị trường cung ứng gạo thế giới có thêm đối thủ Ấn Độ với giá gạo rẻ hơn. Họ sẽ giành mất thị trường nếu ta nâng giá gạo? Thực tế Thái Lan đã mất một số thị trường vào tay Việt Nam vì ta không nâng giá?
Ấn Độ có trên 1 tỷ dân, gấp hơn 10 lần dân số nước ta. Sức chứa lượng gạo dự trữ của họ rất lớn. Hàng năm họ phải đưa gạo mới vào cất trữ, bán gạo cũ ra. Gạo này ăn không ngon, giá rất rẻ.
Còn gạo của Việt Nam chất lượng cao hơn, ăn ngon hơn nhiều. Đó là ưu thế lớn của ta.
Khi Thái Lan nâng giá gạo, ta ham bán rẻ, được thị trường nhưng lợi nhuận không cao. Với người nông dân trồng lúa thì bị lỗ.


Thưa giáo sư, ý tưởng thành lập liên minh lúa gáo Việt - Thái đã có từ lâu song tại sao 2 bên không "gặp nhau" để cùng bảo vệ lợi ích cho 2 quốc gia cũng như người trồng lúa của 2 nước? Trên thế giới đã có nhiều liên minh như thế này với các hình thức khác nhau, chẳng hạn như OPEC, tổ chức dầu hỏa?
Do chưa có niềm tin và quyết tâm cao. Người ta hay lấy các lý do này lý do kia để giữ lợi ích cục bộ. Chứ nếu xác định lợi ích tối thượng là lợi ích quốc gia và lợi ích của nông dân, lực lượng chiếm gần 70% dân số của nước ta thì sẽ làm được.
Người Thái vì lợi ích của nông dân, đã "đơn thương độc mã" quyết tâm thực hiện đấy. Nếu Việt Nam cùng tham gia, tình hình sẽ khác. Quan trọng nhất là bảo vệ được quyền lợi cho nông dân và đất nước!
"Nội soi" từ nội tại của nền SXNN
Thưa giáo sư, từng là quốc giá xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới từ đầu thế kỷ 20, do chiến tranh và nhiều nguyên nhân khác, Việt Nam lộn ngược lại thành quốc gia nhập khẩu gạo.  Mãi đến tận năm 1989, ta mới trở lại xuất khẩu gạo với vị trí thứ 2 thường xuyên trên thế giới. Suốt gần ¼ thế kỷ "trở lại" này, giáo sư có đánh giá như thế nào về ưu, nhược của nền SX lúa gạo nói riêng và SXNN nói chung ở nước ta?
Nông dân ta vô cùng năng động, nhạy bén và sáng tạo. Đây là một lợi thế lớn song chưa được tổ chức tốt nên có lúc thành bất lợi.
Về quản lý Nhà nước, theo tôi cần xem lại việc cư xử với người trồng lúa như thế nào để cuộc sống của họ khấm khá lên tương ứng với đóng góp của họ. Trong khâu tổ chức, vẫn còn lỏng lẻo lắm, Nhà nước mới chỉ làm được một nửa, "theo đuôi" các doanh nghiệp nhiều hơn là vì lợi ích của nông dân.
Đã gần 30 năm thành "cường quốc" xuất khẩu gạo mà gạo Việt Nam chưa có thương hiệu thì không thể chấp nhận được. Thiệt thòi cho đất nước rất lớn, thiệt hại cho nông dân rất nhiều.
Giáo sư có thể nói rõ hơn từng phần?
Rõ ràng nhất là nông dân ta hưởng ứng rất tích cực chủ trương Đổi mới của Đảng và Nhà nước, làm ra sản lượng lương thực lớn hơn rất nhiều, đưa đất nước từ nhập khẩu gạo lớn, có năm tới 1,5 triệu tấn thành xuất khẩu gạo thứ 2 trên thế giới. Nhưng nghịch lý là thu nhập của người nông dân thấp nhất trong xã hội. Khoảng cách giữa thành thị với nông thôn ngày càng xa.
Về tổ chức sản xuất và kinh doanh gạo, ta thấy Nhà nước "nặng" về doanh nghiệp hơn. Bao năm qua chúng ta từng chứng kiến nhiều thời điểm nhu cầu gạo thế giới đang cao, giá thị trường thế giới rất tốt, bỗng dưng Nhà nước "tạm dừng xuất khẩu" để hạ giá gạo trong nước xuống với lý do rất mơ hồ là "an ninh lương thực"! Điều này chỉ có lợi cho doanh nghiệp nhưng "giết" nông dân.
Hàng năm vào vụ thu hoạch chính, giá lúa rớt vì tập trung thu hoạch rộ, doanh nghiệp nhà nước kiến nghị mua tạm trữ, Chính phủ duyệt, cho vay vốn không lãi suất mua theo giá sàn Nhà nước quy định. Thực tế, nông dân bán không thể được giá sàn vì phải qua trung gian là thương lái. Doanh nghiệp mua lúa được giá thấp vì thời điểm thu hoạch rộ, chế biến và xuất khẩu có lời, nông dân chẳng được hưởng gì cả.
Cơ chế "mua tạm trữ" cứ "đến hẹn lại lên" hàng chục năm qua chưa thay đổi gì có lợi cho nông dân.
Nhiều người nước ngoài than phiền, trong một bao gạo Việt Nam có mấy loại giống!
Còn việc gạo Việt Nam chưa có thương hiệu, tôi cho rằng với kiểu tổ chức kinh doanh gạo như hiện nay thì không thể nào có thương hiệu được. Doanh nghiệp không tổ chức sản xuất vùng nguyên liệu, không mua lúa trực tiếp từ nông dân mà mua qua thương lái thì không thể có gạo rặt, mà "năm cha ba mẹ", làm sao có gạo đúng tiêu chuẩn?
Thái Lan là nước xuất khẩu hàng đầu, sản lượng lớn. Cả nước Thái sản xuất ra nhiều như vậy mà chỉ có 3 giống lúa. Còn ta, hàng mấy chục giống lúa. Thương lái mua gom của nhiều nông dân về trộn lại, xay, đánh bóng, giao cho công ty xuất khẩu. Vì lợi nhuận, họ phải trộn lúa giá rẻ phẩm chất kém vào lúa giá cao nên công ty xuất khẩu chẳng kiếm đâu ra gạo rặt là vậy!
Tôi đã nghe nhiều khách hàng mua gạo người nước ngoài than phiền hàng chục năm qua rằng, trong một bao gạo của Việt Nam có mấy loại giống!
Xây dựng thương hiệu đòi hỏi nhiều yếu tố. Song yếu tố chất lượng là hàng đầu. Yếu tố đầu tiên của ta chưa có, làm sao mong hạt gạo Việt Nam đi xa hơn?

TRONG KHI ĐÓ THÌ: 

 http://www.thesaigontimes.vn/Home/doanhnghiep/chuyenlaman/89878/

Lợi nhuận của Vinafood2 thấp nhất từ năm 2008

Ngọc Hùng
Chủ Nhật,  6/1/2013, 11:03 (GMT+7) 
 

 

 

 


(TBKTSG Online) – Năm 2012 lợi nhuận của Tổng công ty lương thực miền Nam (Vinafood2) chỉ đạt 300 tỉ đồng. Đây là mức lợi nhuận thấp nhất kể từ năm 2008.
>>> Vinafood 2 sẽ thoái vốn các lĩnh vực ngoài ngành
Nếu so sánh với năm 2011 thì lợi nhuận của Vinafood2 trong năm 2012 giảm đến 829 tỉ đồng. Tổng giám đốc Vinafood 2, ông Trương Thanh Phong, cho rằng lợi nhuận giảm là do khó khăn chung.
Trong giai đoạn 2008-2012, năm 2010 mà Vinafood2 có lợi nhuận cao nhất là 1.450 tỉ đồng. Vinafood2 là đã bán ra 3,1 triệu tấn gạo, doanh thu là 1,5 tỉ đô la Mỹ.
Năm 2011 Ban giam đốc Vinafood2 đặt mục tiêu lợi nhuận là 1.400 tỉ đồng nhưng thực tế chỉ đạt 1.129 tỉ đồng. Tuy giảm so với kế hoạch mà Vinafood2 đặt ra song lại tăng 239 tỉ đồng so với kế hoạch mà Vinafood2 được giao từ cấp trên.
Theo công bố tại hội nghị tổng kết hoạt động sản xuất kinh doanh năm 2011 và triển khai kế hoạch năm 2012 của Vinafood2 vào ngày 4-1-2012, Vinafood2 đưa ra mục tiêu trong năm 2012 sẽ mua và bán 2,9 triệu tấn gạo, doanh thu là 1,4 tỉ đô la Mỹ.
Lợi nhuận của Vinafood2 từ năm 2008-2012. Ngọc Hùng tổng hợp
Theo quyết định số 1909/QĐ-TTg về việc tái cơ cấu từ năm 2012-2015 Vinafood2 sẽ cổ phần hóa một số công ty con, vì vậy, có thông tin cho rằng, Vinafood2 tìm cách giảm lợi nhuận xuống để gián tiếp ảnh hưởng đến việc cổ phần hóa các công ty con nhằm định giá thấp hơn thực tế để một số cán bộ có thể mua được nhiều cổ phần hơn.
Tuy nhiên, trao đổi với Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online, ông Phong nói rằng không có chuyện đó và cũng không có bình luận nào thêm.
Theo đề án tái cơ cấu Vinafood 2 sẽ tập trung đầu tư chương trình một triệu tấn kho lương thực với máy móc thiết bị tự động hóa, đồng bộ từ khâu sấy, xay xát, chế biến và xuất khẩu gạo. Đến năm 2015, theo bản đề án tái cơ cấu, thì Vinafood 2 sẽ có kho chứa với tổng tích chứa 1,7 triệu tấn. Hệ thống xay xát, sấy lúa 2 triệu tấn/năm.
Việc tái cơ cấu này sẽ giúp Vinafood 2 mỗi năm xuất khẩu 3,5 triệu tấn (quy ra gạo), góp phần tiêu thụ tốt hàng hóa cho nông dân.
Theo Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NN&PTNT), năm 2012 Việt Nam đã ký hợp được hợp đồng xuất khẩu hơn 8 triệu tấn gạo với tổng giá trị là 3,7 tỉ đô la Mỹ. Còn theo thông tin được Hiệp hội lương thực Việt Nam tính đến hết ngày 27-12-2012 Việt Nam đã xuất khẩu 7,563 triệu tấn gạo đạt giá trị là 3,376 tỉ đô la Mỹ (giá FOB - giao tại mạn tàu)


Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

ĐÔNG TRÙNG HẠ THẢO: CHẾT BỞI TAY TRUNG QUỐC!


ĐÔNG TRÙNG HẠ THẢO- HUYỀN THOẠI VÀ THỰC TẾ PHẦN 2

HÀNG ĐỂU MADE IN CHINA

Sau khi post hai bài về ĐTHT (đông trùng hạ thảo) có vài bạn thắc mắc cho rằng mình nổ chứ ĐTHT bán đầy ở các hiệu thuốc Đông Y chỉ vài chục triệu VNĐ/kg làm gì đến nỗi mấy trăm triệu một ký…
 
  Tháng Năm vừa rồi mình có dịp về VN, cũng tranh thủ thời gian đi kiểm chứng thị trường ĐTHT ở đây nhằm so sánh với thị trường Singapore, Thái Lan, India và Trung Đông là những thị trường mà mình đã có cơ hội cọ xát thực tế.

Hình minh họa từ Internet
  Địa điểm chính yếu nhất là chợ thuốc Đông y Hải thượng Lãn ông ở quân 5, Saigon. Hầu như tất cả các cửa hiệu ở đây đều có bán ĐTHT nhập từ Trung Quốc. Khi hỏi một bà chủ tiệm, bà đon đả mời ngồi và mở tủ kính lấy ra mấy hộp bằng giấy cứng hình thức thật sang trọng với mặt trên gắn kính để có thể nhìn thấy những con ĐTHT đặt trên nhung đỏ quý phái. Bà cho biết giá mỗi hộp 100g là hai triệu VNĐ (1000USD/kg). Mình sốc. Dù nhìn thoáng qua cũng biết hàng này chỉ là loại kém nhất về kích cỡ (size), màu sắc (màu nhợt nhạt) nhưng dù cho thế thì loại này ở Kathmandu, Nepal cũng không thể có giá dưới 15.000USD/kg. Mà đây lại là giá bán lẻ (nếu trả giá chắc còn bớt thêm 1-2 trăm ngàn VNĐ), thế thì các cửa hiệu ở đây phải nhập về với giá chỉ trên dưới 500USD/kg. Không thể tưởng tượng nổi.

   Không thể tưởng tượng nổi vì Trung Quốc không hề có ĐTHT ! Như đã nói qua trong bài trước, từ ngàn xưa các hoàng đế và đại tài chủ Trung Hoa chỉ có thể nhận triều cống hoặc mua ĐTHT từ Tây Tạng (Tây Tạng chỉ bị Trung quốc xâm chiếm từ năm 1959). Ngoài ra, trên thực tế tuy nói rằng khắp dãy Himalaya những nơi cao trên 3.000m đều có ĐTHT nhưng số lượng rất ít và không tập trung (chính vì thế ngày xưa mới quý hiếm). Duy nhất vùng Dolpa của Nepal giáp biên giới với Tibet là nơi tập trung và là nguồn cung cấp chính ĐTHT cho thị trường toàn thế giới ngày nay, chiếm đến hơn 80% sản lượng hàng năm(trên dưới 2,000kg). ĐTHT từ Tây Tạng cả năm chỉ thu hoạch được chừng 10kg, giá còn mắc hơn ĐTHT của Nepal vậy thì làm sao Trung Quốc có ĐTHT để xuất khẩu với giá rẻ bèo bọt như cho?


   Câu trả lời đơn giản đến bất ngờ.
   Quý ông ở Việt Nam chắc đều nghe đến món hải mã? Một cặp hải mã giá bét cũng vài ba triệu, thế nhưng bạn cũng có thể mua được những cặp hải mã (thiệt) với giá 1-2 trăm ngàn đồng thôi. Đó là những cặp hải mã đã được ngâm rượu, rồi sau đó tẩy rửa lại, phơi khô và bán với giá bèo. Chúng chỉ là những xác khô không còn “dược chất” nữa. ĐTHT giá bèo xuất xứ từ Trung Quốc cũng làm theo chiêu này đấy!

   Theo tiết lộ của một quan chức y tế Trung Quốc đã về hưu, vào cuối những năm 1990, chính phủ Trung Quốc đã giao ngành y tế nước này nhiệm vụ “hổ  trợ” các vận động viên Trung Quốc giành chiến thắng trong các cuộc đua tranh thể thao thế giới. Chương trình bí mật này đã triển khai nghiên cứu các loại dược liệu Đông y có khả năng giúp vận động viên đạt thành tích tốt nhất. Nói trắng ra là “doping”. Sự tuyệt vời của chương trình này là tìm ra các dược chất “doping” không bị phát hiện bới các xét nghiệm theo phương pháp Tây y. Cả thế giới đã từng bị “sốc” với kết quả của các vận động viên điền kinh Trung Quốc. Huấn luyện viên họ Mã đã lấp lửng “bật mí” rằng ông ta cho các vận động viên dùng máu rùa… Thực chất, vũ khí bí mật của các vận động viên Trung Quốc chính là ĐTHT .

   Thường cứ vào một năm trước khi diễn ra Thế Vận Hội Olympic, chính phủ Trung Quốc giao cho các thương nhân sang Nepal mua gom, vét sạch toàn bộ nguồn hàng. Số ĐTHT này được đưa đến Phòng Điều chế bí mật của Cục Thể thao thành tích cao. Tại đây, ĐTHT được trích ly toàn bộ các dược chất. Tinh chất ĐTHT sau đó được pha chế ra các loại thuốc tiêm, hoặc viên nén, hay dạng bột để vận động viên sử dụng như thuốc "doping". Đấy chính là nguyên nhân tại sao giá ĐTHT lại tăng đột biến cứ mỗi 4 năm theo chu kỳ Thế Vận Hội kể từ năm 2000 đến nay.
Thương nhân Trung quốc thu gom ĐTHT tại Nepal

   Trước kia, sau khi trích ly dược chất, xác ĐTHT bị đổ bỏ vì hết tác dụng. Nhưng với đầu óc ma mãnh của con buôn Trung Quốc cái bịch nylon rác rưởi còn tái chế được thì làm sao họ có thể bỏ phí mỏ vàng ĐTHT. Thế là có những đầu nậu thu gom các xác khô ĐTHT  để tái xuất bán ra các nước khác. Nguy hiểm nhất là : biết rõ tâm lý người mua ĐTHT nhằm tăng cường khả năng tính dục bọn đầu nậu này liền tẩm vào các xác ĐTHT những chất có công dụng như Viagra. Tội nghiệp cho các bác cứ tưởng rằng mình mua được ĐTHT thứ thiệt, vì dùng vào thấy “sung” quá, nào ngờ mua phải Viagra dỏm…
  Và có trời mới biết ngoài Viagra ra bọn gian thương này còn tẩm vào các xác ĐTHT những chất gì nữa!

   Các bác nhà mình chỉ nghi ngờ rằng đông trùng hạ thảo giả làm từ cây thạch thảo, hoặc những thứ giống đông trùng hạ thảo rồi cắm cỏ vào. Rồi truyền miệng rằng : "Cách xác định đông trùng hạ thảo thật sau khi đã... mua về: đem hầm rồi quan sát hình dạng, mùi. Đông trùng hạ thảo tốt là ninh lâu vẫn dai, không mủn, cọng cỏ ở đầu không nát, khi ninh toả ra mùi thơm, tanh như cá... "
  Bố khỉ, với cách dùng xác khô ĐTHT của các sư phụ Tàu ô thì các bác nhà mình có ninh, hầm vẫn cứ dính chưởng như thường!

29/12/2012

Nguyễn Phú



Còn đây là bài từ Sài Gòn Giải Phóng:
 http://www.sggp.org.vn/sggp12h/2007/6/105393/
"Loạn" đông trùng hạ thảo!
SGGP:: Cập nhật ngày 14/06/2007 lúc 14:56'(GMT+7)
Vì lời đồn thổi bổ dưỡng "gấp trăm lần nhân sâm" nên thời gian gần đây, nhiều người đổ xô săn lùng "biệt dược" đông trùng hạ thảo. Có người cần thiệt, nhưng cũng có người mua cho biết bởi "hổng bổ bề ngang thì cũng sang bề dọc". Chưa biết đông trùng hạ thảo bổ dưỡng đến mức nào, chỉ thấy nhiều khách hàng đã bị loại "biệt dược" này bổ… vào túi nhát nào nhát nấy đau điếng! 
  •  Mê cung "biệt dược"
 Trong một lần ngồi nhậu, sếp của tôi được nhóm đàn em hồ hởi chào hàng một loại rượu thuốc gọi là… đại bổ. Chung rượu chỉ lưng lưng tách trà nhưng có giá đến… 200.000đ. Thấy chúng tôi tròn mắt, ông chủ quán bật mí: "Mắc vậy mà không phải ai cũng có đâu nhé, đại bổ đông trùng hạ thảo, hàng nhập từ Trung Quốc hẳn hoi".
 



Tuyến Triệu Quang Phục và khu phố đông y trên đường Hải Thượng Lãn Ông, quận 5 được xem là trung tâm mua bán đông trùng hạ thảo nhộn nhịp nhất. Vào nhà thuốc K.D (đường Hải Thượng Lãn Ông), nghe chúng tôi tìm đông trùng hạ thảo, cô bán hàng liền bốc điện thoại và bảo chúng tôi ngồi đợi, sẽ có người mang hàng đến. Hơn 20 phút sau, chị chủ hàng chừng 40 tuổi tên D. đưa chúng tôi xem hàng: đông trùng hạ thảo đóng trong hộp gỗ bằng bàn tay màu đỏ sậm, bên ngoài có hàng chữ Trung Quốc, dưới đáy hộp có miếng vải lót và 1 gói hút ẩm. Hộp này là một lượng (khoảng 80-90 con), được chào giá 2 triệu đồng. Chê mắc, chị D. bảo: "Giá này là thấp nhất rồi đó, vì đây là hàng nuôi chứ không phải hàng trong tự nhiên. Nếu em muốn lấy hàng tự nhiên, chị cũng có nhưng giá hơn 3,5 triệu đồng/lượng". "Chị có hàng của Hàn Quốc không"? Vừa nghe tôi hỏi, chị D. giãy nãy: "Trời, Hàn Quốc làm gì có đông trùng hạ thảo? Loại này chỉ Trung Quốc mới có thôi (!?). Em phải xem hàng cho kỹ, không thôi là bị lừa như chơi đấy". Viện cớ phải hỏi lại thầy thuốc, chúng tôi ra về, chị D. liền đưa số điện thoại và dặn: "Em về bàn thêm với người nhà, nếu cần thì cứ a lô một cái, chị sẽ giao hàng tận nhà".

Tại nhà thuốc H., bà chủ chào hàng loại hộp 5 chỉ của Hàn Quốc(?) giá 750.000đ (150.000đ/chỉ). Thấy tôi không "mặn", bà đưa gói hàng 2 chỉ đựng trong bọc nhựa (tôi đếm được đúng 20 con), bên ngoài chi chít chữ, bảo: "Em lấy hàng này xịn hơn. Hàng này của Hồng Công, mấy ngày nay chị bán hút lắm, giá 380.000đ (190.000đ/chỉ)".
 Tại chợ An Đông, mỗi gói đông trùng hạ thảo 2 chỉ (khoảng 20-25 con) được "hét" giá 1,5 triệu đồng. Tìm mua loại hảo hạng để biếu sếp, bà chủ gần 50 tuổi liền đưa cho tôi hộp đông trùng hạ thảo 1 lượng chi chít chữ Trung Quốc, màu sắc sặc sỡ, xởi lởi: "Em nên lấy loại này, chị bảo đảm… chất lượng hơn hẳn. Vì con lớn hơn (cỡ 1/4 con nhộng tằm) nên tích tụ được nhiều chất bổ hơn, hàng này là "chất lượng 5 sao" đó nghen". Cái giá của gói... "5 sao" này mới nghe qua tôi đã đổ mồ hôi hột: "chỉ có"… 15 triệu đồng! 
  • Thật giả khôn lường… 

Mua ĐHT tại cửa hàng động dược đường Hải Thượng Lãn Ông. Ảnh Đ.T

Vòng quanh trung tâm mua bán đông dược nhộn nhịp nhất này, chỉ chuyện hộp đông trùng hạ thảo "hảo hạng" 1 lượng, nhưng chúng tôi được chào nhiều giá khác nhau. Có quầy một, hai triệu đồng nhưng cũng có quầy "hét" đến… một, hai chục triệu đồng. So với nhân sâm thì mức giá này cao gấp cả trăm lần. Giải thích điều này, các chủ quầy thuốc đều có cùng câu "tiền nào của nấy đó"!

 Chủ một nhà thuốc trên đường Triệu Quang Phục giải thích rất cặn kẽ: "Muốn hái đông trùng hạ thảo, người ta phải lên tận vùng núi cao, xa xôi hiểm trở. Cả một cánh rừng rộng lớn, thường người nào giỏi lắm cũng chỉ tầm được chừng vài trăm gram. Hái về, người ta phải phân loại lớn nhỏ khác nhau, sau đó là vận chuyển từ Trung Quốc qua Việt Nam. Qua biết bao nhiêu mối lái, nó mới ra được tới chợ. Tìm được nó công phu và… trần ai như vậy, biểu sao mà giá không mắc"?! Một khách hàng nãy giờ nghe chuyện, bỗng quay sang tôi bỏ nhỏ: "Mặt hàng này bây giờ loạn lắm. Có trời mới biết đâu là hàng thật, đâu là hàng giả. Mình là dân tay ngang không thể nào biết được đâu".

Một thầy thuốc đông y ở đường Hải Thượng Lãn Ông kể, nhiều người sau khi mua đông trùng hạ thảo đã tìm đến ông nhờ kiểm chứng xem là hàng thật hay giả. Kết quả, trong 10 trường hợp ông từng xem giúp, thường chỉ có 1-2 trường hợp là "mua được hàng có chất lượng". Chính vì giá cao như vậy nên đông trùng hạ thảo là dược phẩm cao cấp được làm… giả nhiều nhất!. 
MINH AN

 Theo nhà thuốc Đồng Nhân Đường (Bắc Kinh) ở Trung Quốc 3 vùng có ĐTHT nổi tiếng: Tây Tạng, Thanh Hải và Tứ Xuyên. ĐTHT có màu nâu hoặc vàng nhạt. Độ dài khoảng 4-5cm, khối lượng từ 0,3g đến 1g, có 8 đôi chân, nhưng thường chỉ nhìn rõ được 4 cặp. Giá bán của 1g ĐTHT tại Trung quốc loại tốt 1 con = 1g thì giá là 360 tệ, khoảng 700.000 VNĐ. Loại kém chất lượng hơn thì 3-4 con = 1g giá khoảng 100 tệ trở lên (khoảng 200.000 VNĐ). ĐTHT loại tốt là loại có đạm cao. Theo kinh nghiệm, ĐTHT loại tốt được đánh giá trên phần con sâu càng dài, càng mập và phần cây càng ngắn là tốt. Ngược lại thì ĐTHT sẽ kém chất lượng hơn. Do giá cao, nhu cầu nhiều, trong thời gian qua, tại Trung Quốc đã có một số trường hợp bán ĐTHT kém chất lượng, hàng giả. Hàng giả có thể làm bằng thân củ địa tàm và thạch thảo hoặc bằng bột ngô, mì… màu sắc trắng hoặc vàng nhạt, nặng hơn hàng thật. (T.Đ)

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

BANGLADESH-DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI: HẢI CẢNG CHITTAGONG

PHÓNG SỰ ẢNH: THÀNH PHỐ HẢI CẢNG CHITTAGONG



Chittagong (Chittagonian, Bengali: চট্টগ্রাম, Chôţţogram) is the main seaport and second largest city of Bangladesh. It is located on the banks of the Karnaphuli River.
A trading post since the 9th century, Chittagong has a multicultural heritage of Islamic, Hindu and Buddhist traditions. The modern city developed during British rule as a railway, oil and tea trading hub. The city also became a focal point for revolutionary activities against the British, notably the armed uprising led by Surya Sen in 1930. It was also an important military base and supply point for Allied forces during the Burma Campaign in World War II. After the partition of India in 1947, Chittagong became part of East Pakistan. In 1971, as East Pakistanis rebelled against West Pakistan’s refusal to accept results of democratic elections, the declaration of Bangladesh's independence was announced in Chittagong. The city went onto witness atrocities, war crimes and naval blockades during the liberation war that followed.
Today, Chittagong is one of the fastest growing cities in the world.A major commercial and industrial centre, the city also has a globally competitive special economic zone.With the major infrastructure projects being undertaken for the city, including a deep sea port, regional neighbors of Bangladesh, including India and China, have eyed Chittagong as a future regional transit hub.The port city is seen as crucial to the economic development of landlocked southern Asia, including Northeast India, Bhutan, Nepal and parts of Southern China.
(From Wikipedia- http://en.wikipedia.org/wiki/Chittagong)

 Tạm dịch từ Wikipedia:
Chittagong là hải cảng chính và là thành phố lớn thứ hai ở Bangladesh. Thành phố này nằm bên bờ con sông Karnaphuli.
 Là một thương cảng từ thế kỷ thứ 9, Chittagong có một di sản đa văn hóa của đạo Hồi, đạo Hindu và đạo Phật. 
Thành phố hiện tại phát triển vào thời thực dân Anh cai trị như là một trung tâm đường sắt, dầu và kinh doanh trà. Nơi này cũng là trung tâm của những cuộc cách mạng chống lại sự cai trị của người Anh, đáng kể nhất là cuộc nổi dậy vũ trang lãnh đạo bời Surya Sen năm 1930. Chittagong cũng là một căn cứ quân sự và điểm tiếp tế quan trọng cho quân Đồng Minh trongchiến dịch Miến Điện thời Chiến Tranh Thế giới 2. Sau khi bị chia cắt khỏi Ấn Độ vào năm 1947, Chittagong trở thành một phần của Đông Pakistan. Năm 1971, khi những người Đông Pakistan nổi dậy chống lại quyền ưu tiên của Tây Pakistan chấp nhận kết quả của những cuộc bầu cử dân chủ, Tuyên Ngôn Độc Lập của quốc gia mới Bangladesh đã được tuyên bố ở Chittagong. Thành phố này đã phải chứng kiến sự tàn bạo, tội ác chiến tranh và phong tỏa đường biển trong cuộc chiến tranh giải phóng [khỏi sự thống trị của Pakistan].
  Ngày nay, Chittagong là một trong những thành phố phát triển nhanh nhất trên thế giới. Là một trung tâm thương mại và công nghiệp, thành phố cũng có những đặc khu kinh tế mang tính cạnh tranh toàn cầu. Với những dự án hạ tầng cớ sở chính đang thực hiện, bao gồm cả cảng biển nước sâu, những nước láng giềng của Bangladesh bao gồm cả Ấn Độ và Trung quốc đã nhắm đến Chittagong như là một trung tâm trung chuyển của khu vực trong tương lai. Thành phố cảng này được xem như chìa khóa quyết định cho sự phát triển kinh tế của các nước trong đất liền [không có biển] ở Nam Á như các bang Bắc Ấn Độ, Bhutan, Nepal và phần cực Nam của Trung quốc.

Bắt đầu đi bụi vòng vòng

Nhìn đoàn tàu sắt đánh cá hiện đại của Chittagong mà mơ cho ngư dân Việt Nam


Bãi biển Patenga ở Chittagong





Đồ lưu niệm thủ công



Tại Nghĩa trang Chiến tranh Chittagong. Biết bao giờ những người hy sinh vì Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam được trân trọng thế này: "1939-1945 Cuốn sổ này lưu danh 6500 thủy thủ và thương nhân biển, những người đã hy sinh cho Đất Mẹ, họ không có mộ phần mà yên nghỉ trong lòng biển cả"

Khu phố-trung tâm thương mại cổ





Mafuzuh và đồng sự, chỉ chưa tới 30 tuổi, tốt nghiệp đại học, điều hành một công ty chỉ có 5 người, thế nhưng doanh số hàng năm là 700.000-900.000USD. Văn phòng thật giản dị, đơn sơ như tất cả các công ty trong khu vực này.

Một Công Ty XNK gần trăm tuổi


Học trò một trường Hồi giáo

Bức ảnh đậm chất Bangladesh mà mình thích nhất

Lang thang thế nào mà lạc vào một tiệm bán hương liệu hơn 60 năm tuổi

Mua được hàng lô tinh chất xạ hương, tinh dầu nhài, các tinh dầu "độc" nhập từ Trung Đông với giá rẻ không tưởng...

Chủ tiệm hương liệu đời thứ ba


Một góc phố cổ

Dừa... Nhớ quê Bến Tre cồn cào...


Trung tâm Chittagong





Chittagong hiện đại





Number One Chittagong he he